Đây không phải là lần đầu tiên Lee Nguyễn tận hưởng một cái Tết Việt Nam. Nhưng suốt 1 thập kỷ rong ruổi tại Mỹ, nơi mà anh sinh ra, lớn lên và thành danh trong giai đoạn chín nhất của sự nghiệp, việc trở lại Việt Nam – quê hương của bố gợi lại cho anh một cảm giác thân thương.
FBNV
FBNVTết nhớ gia đình
Chứng kiến người người nô nức đón năm mới, đồng đội cùng gia đình sắm sửa cho một mùa xuân đầy niềm hy vọng, Lee Nguyễn – một cầu thủ Việt kiều cũng rộn ràng và háo hức. Anh chia sẻ:
“Ngày đầu tiên đến TP.HCM và thực hiện cách ly trong khách sạn, tôi đã thấy không khí nhộn nhịp từ khung cửa sổ. Tôi thấy rất thích vì trở lại Việt Nam đúng ngay mùa xuân. Ở Mỹ, người Việt cũng có 1 - 2 ngày nghỉ lễ Tết Nguyên đán, còn Giáng sinh thì chúng tôi có khoảng 1 tuần xả hơi.
Nhưng phải đến Việt Nam tôi mới thấy ngày tết là quan trọng như thế nào vì ai cũng mong ngóng tới tết. Đó là nét văn hóa riêng, rất truyền thống của Việt Nam”.
Mặc áo dài du xuân đón Tết trong TP.HCM, Lee Nguyễn bỗng nhớ gia đình nhiều hơn và cũng cảm thấy thêm yêu hơn với đất nước Việt Nam, con người Việt Nam.
Tiếc cho Lee Nguyễn là khi trở lại quê hương Việt Nam, anh lại không được đón Tết cùng gia đình vì điều kiện khách quan. Anh nhớ đến bố, người đã theo sát từng bước tiến của anh trong sự nghiệp.
“Tôi nhớ ba mẹ và em gái, tôi mong mọi người sang ăn tết với tôi ở Việt Nam. Ba tôi rất tự hào khi tôi quyết định khoác áo CLB TP.HCM và chơi bóng phục vụ CĐV Việt Nam. Tôi đã tích lũy nhiều kinh nghiệm sau nhiều năm chơi bóng ở nước ngoài.
Tôi muốn hỗ trợ đồng đội, các cầu thủ trẻ, muốn bóng đá tốt hơn kể cả sau khi treo giày. Tôi tự hào là người Việt Nam, vì vậy tôi trở về đây. Ba tôi rất tự hào về điều đó!
Tất cả điều tôi có được đó đều đến từ sự nghiêm khắc của ba. Khi ta còn trẻ sẽ luôn vấp phải nhiều khó khăn, thậm chí có lúc tôi nổi loạn nhưng đều vấp phải sự nghiêm khắc của ba”.
Bảo KhanhƯớc mơ chưa thành hiện thực
Mong ước của Lee Nguyễn trong năm mới Tân Sửu 2021 là chơi thật tốt và đạt được thành công cùng CLB TP.HCM. Bên cạnh đó, cầu thủ mang hai dòng máu Việt-Mỹ vẫn còn đó giấc mơ mà anh vẫn chưa thực hiện được. Đó là được cống hiến cho ĐT Việt Nam.
Với Lee Nguyễn, điều mà anh cảm thấy tiếc nuối nhất là không thể khoác áo ĐT Việt Nam trong sự nghiệp. Việc ra sân cho đội tuyển Mỹ cách đây 14 năm trước đã khiến Lee Nguyễn không thể làm được như mong ước của mình. Anh khẳng định rằng:
“Nếu là 15 hay 18 năm về trước, tôi có thể nói ngay là: “Có”. Đó là một ước mơ, tôi ước tôi có thể thi đấu cho ĐT Việt Nam. Tôi tự hào về dòng máu Việt Nam trong người thừa hưởng từ ba mình.
Giấc mơ của Lee Nguyễn vẫn dang dở, nhưng chưa phải đã kết thúc. Chơi bóng không phải là cách duy nhất để anh đóng góp cho ĐT Việt Nam. Chưa biết tương lai thế nào, khi Lee Nguyễn đi dần đến những năm cuối sự nghiệp.
Đã không thể khoác áo tuyển Việt Nam khi là cầu thủ, nhưng biết đâu được sau này tôi sẽ cống hiến cho màu áo này trong tư cách của một HLV. Ai biết trước được vì nếu quyết tâm và khát vọng, không gì là không thể cả”.

