Những điều rút ra sau khi CLB Hà Nội nói lời chia tay AFC Cup

Bình luận()
ZZ
Việc Hà Nội FC để tuột chiếc vé vào chung kết AFC Cup đã chỉ ra rằng, V.League vẫn còn cách đẳng cấp hàng đầu châu Á một khoảng rất xa...

Sau trận hòa 0-0 trên SVĐ Kim Nhật Thành, trong khuôn khổ lượt về chung kết liên khu vực, Hà Nội FC đã phải nhường vé tham dự trận chung kết AFC Cup cho đối thủ April 25. Sự tiếc nuối càng dâng cao khi đội bóng Thủ đô ra về vì luật bàn thắng sân khách chứ không hẳn đã yếu hơn đối thủ.

Kết thúc chiến dịch đầy tham vọng trong sự tiếc nuối khôn nguôi, đoàn quân của HLV Chu Đình Nghiêm có thể rút ra những bài học bổ ích gì?

 

 

 

 

  1. Ha Noi FC

    #1 Hàng thủ Hà Nội chưa sẵn sàng cho phương án B

    Những lo ngại về chấn thương của các trụ cột, cùng với việc Văn Hậu chuyển sang Hà Lan thi đấu, đã được cảnh báo từ rất lâu. Với việc phải thi đấu với mật độ dày đặc, rõ ràng việc xoay tua đội hình, giúp các cầu thủ không bị quá tải là một lựa chọn không tồi.

    Tuy nhiên, HLV Chu Đình Nghiêm dường như vẫn chưa có được "phương án B" mỗi khi cần phải xoay tua cho các cầu thủ nghỉ ngơi.

    Những Duy Mạnh, Đình Trọng, Văn Kiên hay Văn Hậu nửa đầu mùa giải, vẫn phải thi đấu đủ số trận, và gần như trong tất cả thời gian thi đấu chính thức. Dẫu biết, V.League hay Cúp quốc gia cũng là những đấu trường khắc nghiệt mà Hà Nội nuôi tham vọng vô địch, nhưng việc "bê nguyên đội hình" đi chinh chiến khắp các trận mạc, sẽ chẳng phải là ý hay.

    Đình Trọng, với chấn thương dai dẳng gặp phải từ AFF Cup 2018, vẫn phải ra sân thi đấu từ V.League cho đến các cấp ĐTQG. Chỉ đến khi trung vệ 22 tuổi bị đứt bán phần dây chằng chéo trước và dập dây chằng bên mác, thì chấn thương nặng ấy đã khiến anh nghỉ hoàn toàn đến hết năm 2019. Lúc này, ông Nghiêm mới bắt đầu chủ trương "xoay tua" và trao cơ hội cho Thành Chung hay Thái Quý, nhưng dường như mọi thứ đã hơi muộn.

    Chưa kể đến Duy Mạnh bị quá tải, hay gần đây nhất là việc Văn Hậu sang Hà Lan đã khiến cho hàng phòng ngự Hà Nội, đã mỏng còn mỏng hơn. Đến khi trận bán kết Liên khu vực với Altyn Asyr diễn ra, cánh trái của CLB Thủ dô chỉ còn Văn Dũng đủ khả năng thay thế Văn Hậu.

    Nhưng về sau Văn Dũng cũng bị đau trong trận gặp SLNA ở vòng 24 V.League, Phạm Văn Nam vào sân rồi cũng chỉ thi đấu 19 phút lại gặp chấn thương. Hà Nội bước vào chung kết liên khu vực AFC Cup với April 25 nhưng trong tay không hề có một hậu vệ trái thực thụ!

    Vậy nên, nếu muốn tính đường dài, CLB Hà Nội và HLV Chu Đình Nghiêm cần phải xoay tua, vừa trao cơ hội nhiều hơn cho những cầu thủ dự bị, lại vừa cân bằng thời gian thi đấu của các trụ cột.

  2. GOAL

    #2 Chất lượng của dàn ngoại binh chưa tương xứng với kì vọng

    Mặc dù đầu tư rất nhiều khi bắt đầu mùa giải 2019, nhưng chất lượng các "ông Tây" của Hà Nội FC vẫn chưa đạt được hiệu quả tối đa. Ở V.League, những tay săn bàn như Pape Omar Faye hay Ganiyu Oseni vẫn nổ súng đều đặn, nhưng bước ra sân chơi châu Á, họ lại tỏ ra thiếu ổn định ở những trận cầu cần họ nhất.

    Tại vòng loại AFC Champions League hồi đầu năm, Hà Nội FC đã chơi một trận có thể nói ngang ngửa với đại diện Trung Quốc - Shandong Luneng. Thậm chí, trong hiệp 1, chính những cầu thủ đại diện cho Việt Nam mới là những người làm chủ cuộc chơi.

    Họ cầm bóng 60%, dứt điểm cũng nhiều hơn đối phương, và thậm chí dẫn bàn sau khi hiệp một kết thúc. Nhưng những pha dứt điểm hỏng ăn của các tiền đạo ngoại đã khiến cho Hà Nội bỏ lỡ cơ hội giải quyết đối phương ngay trên sân khách. Để rồi sang hiệp 2, Shandong Luneng đã trừng phạt họ bằng sự hiệu quả vượt trội với 4 bàn thắng. Hà Nội FC chia tay Champions League trong sự tiếc nuối.

    Đến AFC Cup, mọi chuyện vẫn không cải thiện được nhiều. Rơi vào một bảng đấu "dễ thở", nhưng Hà Nội vẫn để thua Yangon (Myanmar) ngay tại Hàng Đẫy, trong một ngày mà các chân sút chủ nhà vô duyên đến khó tin. Phải đến giai đoạn sau của vòng bảng khi Hà Nội vô địch ASEAN Zone, mọi chuyện mới tốt dần lên. Thế nhưng việc Oseni dính chấn thương nặng và phải nghỉ đến hết mùa, khiến cho hàng công của Hà Nội bị hạn chế sức sát thương.

    Người được kì vọng nhất là Pape Omar Faye, rốt cục cũng chỉ sở hữu cho mình một bàn thắng trong cả giai đoạn knock-out của AFC Cup, với pha lập công vào lưới... B.Bình Dương - một đại diện khác của V.League. Gặp hai đối thủ rất mạnh là Altyn Asyr và April 25, các chân sút ngoại chẳng thể hiện được nhiều, dẫu họ đã có hàng tá cơ hội trước khung thành đối thủ.

    Sang đến mùa giải 2020, ngoài việc cải thiện chất lượng hàng phòng ngự, thì bài toán hàng công sẽ là một cơn đau đầu không hề dễ chịu cho ban huấn luyện Hà Nội FC.

  3. ZZ

    #3 Bóng đá Việt Nam vẫn còn một khoảng cách xa so với hàng đầu châu lục

    Những chiến tích đã qua của các cấp ĐTQG Việt Nam trong vài năm trở lại đây là rất đáng ghi nhận. Có thể nói bóng đá Việt Nam đang dần "vượt vũ môn" để vươn lên đẳng cấp mới.

    Song, nhìn vào chất lượng V.League, nó vẫn cho thấy còn nhiều mặt hạn chế. Những tiêu cực từ các cầu thủ, trọng tài, cũng như thượng tầng lãnh đạo của một số đội bóng, khiến cho V.League bị mất điểm không nhỏ trong mắt người hâm mộ. Công tác an ninh cũng chưa được đảm bảo khi nạn pháo sáng vẫn diễn ra nghiêm trọng.

    Ở trong hoàn cảnh ấy, việc "làm vua ao làng" đối với Hà Nội không quá khó khăn. Thế nhưng, ra châu lục thì lại là câu chuyện hoàn toàn khác. Chất lượng giải VĐQG chưa được nâng tầm khiến cho CLB Hà Nội dường như không có đối thủ trong hai năm qua. Và dẫu đã thi đấu đầy cố gắng trong năm nay ở AFC Cup - đấu trường hạng hai châu Á, nhưng Hà Nội FC vẫn chưa thể vươn tới đích cuối cùng, là chiếc cúp vô địch.

    Điểm sáng trong năm nay, có lẽ là việc hai đại diện của Việt Nam cùng vào chung kết ASEAN Zone là Hà Nội và Bình Dương. Nhưng để có thể giúp V.League cải thiện được vị thế, thì không chỉ Hà Nội, mà bất cứ CLB nào khi ra châu lục tranh tài, cần có thái độ thi đấu tích cực, tránh tâm lý "buông sớm" giải đấu.

    Một đội tuyển Quốc gia mạnh, phải cần đi kèm với một giải Vô địch quốc gia mạnh. Có như vậy, bóng đá Việt Nam mới trở nên toàn diện hơn. Khi đó, Hà Nội, cũng như các CLB vô địch V.League sẽ không còn phải "vất vả" kiếm suất Champions League như hiện tại nữa. Mà Champions League, mới chính là đẳng cấp hàng đầu của châu lục để V.League đặt mục tiêu hướng tới!